Chapter 9: The Poetry Club
Chương 9: Thi Xã
After Baoyu recovered from his wounds, life in the mansion slowly returned to normal. One autumn morning, Tanchun, one of Baoyu's sisters, had a wonderful idea. "Why don't we start a poetry club?" she suggested. "We can meet in the garden, write poems, and share our thoughts."
Sau khi Bảo Ngọc hồi phục từ vết thương, cuộc sống trong phủ dần trở lại bình thường. Một buổi sáng mùa thu, Thám Xuân, một trong những chị em của Bảo Ngọc, có một ý tưởng tuyệt vời. "Tại sao chúng ta không bắt đầu một câu lạc bộ thơ?" cô gợi ý. "Chúng ta có thể tụ tập trong vườn, viết thơ và chia sẻ suy nghĩ của chúng ta."
Everyone loved the idea. The young ladies of the house each chose a name for the club, based on the places where they lived in the garden. Baoyu called himself "The Happy Lover of Red," while Daiyu chose "The Mournful Keeper of Bamboos." Baochai named herself "The Lady of the蘅芜 Court."
Mọi người đều thích ý tưởng đó. Những cô gái trẻ trong nhà mỗi người chọn một tên cho câu lạc bộ, dựa trên những nơi họ sống trong vườn. Bảo Ngọc tự gọi mình là "Người Yêu Màu Đỏ Vui Vẻ", trong khi Đại Ngọc chọn "Người Giữ Trúc Buồn". Bảo Thoa tự đặt tên là "Phu Nhân Hành Vu".
They met every week in a beautiful pavilion surrounded by chrysanthemums. Each person would write a poem on a given topic, and the others would read and judge them. The topics ranged from the beauty of autumn to the meaning of friendship. Sometimes they wrote about the moon, and sometimes about the flowers blooming in the garden.
Họ gặp nhau mỗi tuần trong một亭 đài đẹp được bao quanh bởi hoa cúc. Mỗi người sẽ viết một bài thơ về một chủ đề nhất định, và những người khác sẽ đọc và đánh giá. Các chủ đề từ vẻ đẹp của mùa thu đến ý nghĩa của tình bạn. Đôi khi họ viết về mặt trăng, và đôi khi về những bông hoa nở trong vườn.
Daiyu's poems were always the most moving. Her words carried a deep sadness that touched everyone's heart. Baochai's poems were elegant and well-crafted, showing her wisdom and education. Baoyu's poems were full of emotion but less careful in their form.
Những bài thơ của Đại Ngọc luôn là những bài cảm động nhất. Lời cô mang một nỗi buồn sâu sắc chạm đến trái tim mọi người. Những bài thơ của Bảo Thoa thanh lịch và được chế tác tốt, thể hiện sự khôn ngoan và giáo dục của cô. Những bài thơ của Bảo Ngọc đầy cảm xúc nhưng ít cẩn thận về hình thức.
The poetry club became the happiest time in their young lives. For a few hours each week, they could forget about the rules and worries of the mansion. They were simply young people who loved words and beauty, sharing their hearts with each other through the art of poetry.
Câu lạc bộ thơ trở thành thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc sống trẻ của họ. Trong vài giờ mỗi tuần, họ có thể quên đi những quy tắc và lo lắng của phủ. Họ chỉ là những người trẻ yêu thích từ ngữ và vẻ đẹp, chia sẻ trái tim của họ với nhau qua nghệ thuật thơ ca.